VỠ MỘNG ĐỒ LONG
( TIÊU ANH PHỤNG )
Dì lẫu phai:
VUA :
Giữa long ngai…ha… Hoàng Tử, mới tâu qua…há…ha,
Trẫm đây, không thể dung tha, Tiên Phuôn loạn thần , mong cướp cơ đồ, Tống Bang…a…hãy mau, lệnh truyền ra Đồng ải Quan, triệu hồi Tiêu Gia, luật hình nghiêm minh, xử tội phản… thần… trước… triều… ca…
Thoại:
Muôn tâu thánh thượng, Tiêu Anh Phụng đem lòng tạo phản,
Hoàng Tử đã bắt gian nhân cùng mật thơ của nàng mãi quốc cầu vinh,
Bệ Hạ ơi ! quả là nuôi ông trong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà….
VUA :
Túc vệ quân…
QUÂN SĨ:
Dạ…….
VUA :
Gươm trần tuốt vỏ, giáo đóng hàng chầu, hãy đợi lệnh ta, xét xử….
QUÂN SĨ:
Tuân lệnh.
Thán:
TIÊU ANH PHỤNG:
Ải… Đồng… Quan…
Lệnh …Thánh Quân…triệu …hồi…
đề cương giục mã…a…a…phản…hồi…triều…ca…a…a.
Thoại:
Dạ…Tiên Phuôn Tiêu Anh Phụng, được lệnh Thánh Thượng triệu hồi,
từ quan ải trở về bái mạng Thiên Nhan, chúc Thánh Thượng tuế tặng vạn tuế, vạn… vạn… tuế…
Xách dì xính
Bái mạng trước ngự tiền, phủ phục đê đầu, cung thần thi lễ,
nguyện trên Hoàng Gia vạn thọ vô cương…
VUA :
Ta đã trót tin lầm, dung dưỡng cho kẻ gian tà, tư thông mãi quốc,
cố tâm tà gian,chiếm gian san…a…a
Thán:
TIÊU ANH PHỤNG:
Oan…oan…oan… cho tôi…
chốn…sa trường… tảo trừ…
muôn thuở…báo…quân…ân…
xin…thánh…quân…minh…xét…
thần…đâu...phải…kẻ…phản…thần..ạ…
Thoại:
VUA :
Không phản thần à…hãy xem mật thơ này sẽ rõ.
TIÊU ANH PHỤNG:
Hả…bệ hạ, oan cho thần, chắc có kẻ âm mưu ám hại hạ thần,
Hoàng Tử ơi, thiếp một lòng phò gian sang tống quốc,
nguyện thân này đền đáp non sông, đôi vai thiếp mang nặng chữ tận trung báo quốc…
HOÀNG TỬ:
Tiêu Anh Phụng, ngươi chớ lấy thúng up voi, canh ba rồi ta tuần thành ngoại,
bắt được gian nhân thông tin phản vua, mà kẻ mưu phản là Tiêu…Anh …Phụng.
TIÊU ANH PHỤNG:
Trời…
Tai nghe bấy nhiều lời hãi kinh, thiếp không phản quốc,
xin thánh hoàng…giùm…bạch…minh …xét ..soi
Giao hoa:
HOÀNG TỬ:
Tiêu Anh Phụng…
Tiêu nương ơi, ly tửu bôi khi xưa tiễn nàng, đem quân xuất chinh.
Ta ước mơ ngày, khúc khải hoàng ca, nàng mang chiến công…á…a… về,
Nào ngờ đâu, nát tan tâm hồn, khi nhìn mật thư,
nàng bày âm mưu, hẹn ngày soán ngôi…
lòng nàng đã đổi thay…duyên ta vỡ tan…
TIÊU ANH PHỤNG:
Hoàng Tử
HOÀNG TỬ:
xê ra..
TIÊU ANH PHỤNG:
Hoàng Tử…
Trương long ơi, thiếp đã nguyện thề với ai,
duyên tơ tóc nợ tào khang, lòng chung thủy trọn đời,
hoàng tử…hoàng tử
nước mắt rơi, mà chẳng nên lời, oan trái đời hồng nhan.
biên cương nguyền xá...á…thân, quyết công trừ phiến bang
sao hóa công nỡ sắp bày, để tủi…nhục…hàm…oan…
Thoại:
THỪA TƯỚNG:
Tâu bệ hạ, quân xử thần tử, thần bất tử bất trung…
TIÊU ANH PHỤNG:
Trắng đen chưa rõ phân minh,
xin thánh thượng chớ nghe lời tên phiện nịnh.
THỪA TƯỚNG:
Hé..he..he…bây lâu nay ta mơ ước chiếc ngai vàng,
bây đâu bắt tên vua bạt nhược.
VUA :
Thừa Tướng tạo phản à.
TIÊU ANH PHỤNG:
Xin thánh thượng đừng lo, lưỡi gươm này thay cho trời hành đạo.
( TIÊU ANH PHỤNG )
Dì lẫu phai:
VUA :
Giữa long ngai…ha… Hoàng Tử, mới tâu qua…há…ha,
Trẫm đây, không thể dung tha, Tiên Phuôn loạn thần , mong cướp cơ đồ, Tống Bang…a…hãy mau, lệnh truyền ra Đồng ải Quan, triệu hồi Tiêu Gia, luật hình nghiêm minh, xử tội phản… thần… trước… triều… ca…
Thoại:
Muôn tâu thánh thượng, Tiêu Anh Phụng đem lòng tạo phản,
Hoàng Tử đã bắt gian nhân cùng mật thơ của nàng mãi quốc cầu vinh,
Bệ Hạ ơi ! quả là nuôi ông trong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà….
VUA :
Túc vệ quân…
QUÂN SĨ:
Dạ…….
VUA :
Gươm trần tuốt vỏ, giáo đóng hàng chầu, hãy đợi lệnh ta, xét xử….
QUÂN SĨ:
Tuân lệnh.
Thán:
TIÊU ANH PHỤNG:
Ải… Đồng… Quan…
Lệnh …Thánh Quân…triệu …hồi…
đề cương giục mã…a…a…phản…hồi…triều…ca…a…a.
Thoại:
Dạ…Tiên Phuôn Tiêu Anh Phụng, được lệnh Thánh Thượng triệu hồi,
từ quan ải trở về bái mạng Thiên Nhan, chúc Thánh Thượng tuế tặng vạn tuế, vạn… vạn… tuế…
Xách dì xính
Bái mạng trước ngự tiền, phủ phục đê đầu, cung thần thi lễ,
nguyện trên Hoàng Gia vạn thọ vô cương…
VUA :
Ta đã trót tin lầm, dung dưỡng cho kẻ gian tà, tư thông mãi quốc,
cố tâm tà gian,chiếm gian san…a…a
Thán:
TIÊU ANH PHỤNG:
Oan…oan…oan… cho tôi…
chốn…sa trường… tảo trừ…
muôn thuở…báo…quân…ân…
xin…thánh…quân…minh…xét…
thần…đâu...phải…kẻ…phản…thần..ạ…
Thoại:
VUA :
Không phản thần à…hãy xem mật thơ này sẽ rõ.
TIÊU ANH PHỤNG:
Hả…bệ hạ, oan cho thần, chắc có kẻ âm mưu ám hại hạ thần,
Hoàng Tử ơi, thiếp một lòng phò gian sang tống quốc,
nguyện thân này đền đáp non sông, đôi vai thiếp mang nặng chữ tận trung báo quốc…
HOÀNG TỬ:
Tiêu Anh Phụng, ngươi chớ lấy thúng up voi, canh ba rồi ta tuần thành ngoại,
bắt được gian nhân thông tin phản vua, mà kẻ mưu phản là Tiêu…Anh …Phụng.
TIÊU ANH PHỤNG:
Trời…
Tai nghe bấy nhiều lời hãi kinh, thiếp không phản quốc,
xin thánh hoàng…giùm…bạch…minh …xét ..soi
Giao hoa:
HOÀNG TỬ:
Tiêu Anh Phụng…
Tiêu nương ơi, ly tửu bôi khi xưa tiễn nàng, đem quân xuất chinh.
Ta ước mơ ngày, khúc khải hoàng ca, nàng mang chiến công…á…a… về,
Nào ngờ đâu, nát tan tâm hồn, khi nhìn mật thư,
nàng bày âm mưu, hẹn ngày soán ngôi…
lòng nàng đã đổi thay…duyên ta vỡ tan…
TIÊU ANH PHỤNG:
Hoàng Tử
HOÀNG TỬ:
xê ra..
TIÊU ANH PHỤNG:
Hoàng Tử…
Trương long ơi, thiếp đã nguyện thề với ai,
duyên tơ tóc nợ tào khang, lòng chung thủy trọn đời,
hoàng tử…hoàng tử
nước mắt rơi, mà chẳng nên lời, oan trái đời hồng nhan.
biên cương nguyền xá...á…thân, quyết công trừ phiến bang
sao hóa công nỡ sắp bày, để tủi…nhục…hàm…oan…
Thoại:
THỪA TƯỚNG:
Tâu bệ hạ, quân xử thần tử, thần bất tử bất trung…
TIÊU ANH PHỤNG:
Trắng đen chưa rõ phân minh,
xin thánh thượng chớ nghe lời tên phiện nịnh.
THỪA TƯỚNG:
Hé..he..he…bây lâu nay ta mơ ước chiếc ngai vàng,
bây đâu bắt tên vua bạt nhược.
VUA :
Thừa Tướng tạo phản à.
TIÊU ANH PHỤNG:
Xin thánh thượng đừng lo, lưỡi gươm này thay cho trời hành đạo.
