KHI NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÓC
Viết lời : Trần Minh Tuấn
**********
LÝ NĂM CĂN
Đàn ông nào cũng vậy thôi
Cười tươi hạnh phúc dâng cao
đau đớn khóc khi chia ly
Dòng châu có khi chảy ngược
Buồn vui vẩn nở cười tươi
Từng đêm nước mắt tràn - tuôn
Nước mắt đàn - ông
Cũng chảy...tuôn...dòng
VỌNG CỔ
1..cố che đậy nổi đau cho vơi niềm cô đơn quạnh quẻ , bởi đôi lần lặng lẻ tuôn rơi lệ chảy...trong ...lòng
Hồn lênh đênh như con nước giữa dòng
Lúc bẽ bàng cũng oán hờn trách móc , bởi phận đời còn lắm nổi đau thương
Ai đã từng qua những ngày tháng bão giông , và đã nếm đủ vị nồng cay trong cuộc sống
Sẽ hiểu được nổi đau đớn của đàn ông , lúc xót xa cũng rơi dòng nước mắt
2..chẳng bao giờ người đàn ông tự khóc , lệ sẽ rơi theo bóng dáng một người
Tim biết đau khắc khoải giọt sầu
Đường hạnh phúc lại một lần thêm lổi hẹn , tiếc nuối trách thầm ta lại mất nhau
Kiếp cơ hàn nên phải trắng đôi tay , đành câm nín lệ dài theo tháng năm
Bây giờ nước mắt thâu đêm , gửi vào cơn mộng để dìm nổi đau
NÓI LỐI
Khi đàn ông để nước mắt tuôn rơi
Là không còn lấy nụ cười để che đậy
Nào phải đâu để người đời nhìn thấy
Nhủ chút lòng rồi thương hại cảm thông
VỌNG CỔ
5..khóc cho cuộc đời sao nhiều giông tố , mà bấy lâu âm thầm chịu đựng để giờ đây cay đắng ..riêng ..mình
Nước mắt rơi bổng thấy nghẹn ngào
Khóc cho vơi nổi lòng như cào xé , cho nổi niềm biết chia sẻ cùng ai
Sao cuộc đời nầy quá đổi đắng cay , cứ mang tới những ngày đầy giông tố
Một ngày vui trọn vẹn chưa hề có , ơi hởi đàn ông không thốt nên lời
6..trải tâm bằng đôi dòng nước mắt , nghe não nề mà se thắt tâm can
Khóc cho mình sao chịu lắm trái ngang , lệ đẫm chan lên vần thơ vụn dại
Khóc thật nhiều không đắng đo và ngần ngại , bởi cuộc đời đâu của phải riêng ai
Đã lâu rồi làm kẻ lặng im , là để giữ lại niềm tin trong đời
Đàn ông khóc giữa canh trường đơn bóng , dù tâm hồn thôi mong ngóng xa xôi
Nhưng giọt buồn cứ rơi trong lặng lẻ , mấy ai hiểu được nổi lòng đàn ông
Viết lời : Trần Minh Tuấn
**********
LÝ NĂM CĂN
Đàn ông nào cũng vậy thôi
Cười tươi hạnh phúc dâng cao
đau đớn khóc khi chia ly
Dòng châu có khi chảy ngược
Buồn vui vẩn nở cười tươi
Từng đêm nước mắt tràn - tuôn
Nước mắt đàn - ông
Cũng chảy...tuôn...dòng
VỌNG CỔ
1..cố che đậy nổi đau cho vơi niềm cô đơn quạnh quẻ , bởi đôi lần lặng lẻ tuôn rơi lệ chảy...trong ...lòng
Hồn lênh đênh như con nước giữa dòng
Lúc bẽ bàng cũng oán hờn trách móc , bởi phận đời còn lắm nổi đau thương
Ai đã từng qua những ngày tháng bão giông , và đã nếm đủ vị nồng cay trong cuộc sống
Sẽ hiểu được nổi đau đớn của đàn ông , lúc xót xa cũng rơi dòng nước mắt
2..chẳng bao giờ người đàn ông tự khóc , lệ sẽ rơi theo bóng dáng một người
Tim biết đau khắc khoải giọt sầu
Đường hạnh phúc lại một lần thêm lổi hẹn , tiếc nuối trách thầm ta lại mất nhau
Kiếp cơ hàn nên phải trắng đôi tay , đành câm nín lệ dài theo tháng năm
Bây giờ nước mắt thâu đêm , gửi vào cơn mộng để dìm nổi đau
NÓI LỐI
Khi đàn ông để nước mắt tuôn rơi
Là không còn lấy nụ cười để che đậy
Nào phải đâu để người đời nhìn thấy
Nhủ chút lòng rồi thương hại cảm thông
VỌNG CỔ
5..khóc cho cuộc đời sao nhiều giông tố , mà bấy lâu âm thầm chịu đựng để giờ đây cay đắng ..riêng ..mình
Nước mắt rơi bổng thấy nghẹn ngào
Khóc cho vơi nổi lòng như cào xé , cho nổi niềm biết chia sẻ cùng ai
Sao cuộc đời nầy quá đổi đắng cay , cứ mang tới những ngày đầy giông tố
Một ngày vui trọn vẹn chưa hề có , ơi hởi đàn ông không thốt nên lời
6..trải tâm bằng đôi dòng nước mắt , nghe não nề mà se thắt tâm can
Khóc cho mình sao chịu lắm trái ngang , lệ đẫm chan lên vần thơ vụn dại
Khóc thật nhiều không đắng đo và ngần ngại , bởi cuộc đời đâu của phải riêng ai
Đã lâu rồi làm kẻ lặng im , là để giữ lại niềm tin trong đời
Đàn ông khóc giữa canh trường đơn bóng , dù tâm hồn thôi mong ngóng xa xôi
Nhưng giọt buồn cứ rơi trong lặng lẻ , mấy ai hiểu được nổi lòng đàn ông
