ĐỜI
××××××××
viết lời : Trần Minh Tuấn
NÓI LỐI
Đời người như ngọn gió thu
Thoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trời
Sớm mai sương đọng hoa cười
Chiều về hối hả tuổi mười đã qua
VỌNG CỔ
1..đêm buồn rủ bóng lưa thưa gió heo mây xào xạc trên khóm tre già bên hiên vắng. cuộc đời ơi sao có lúc bi thương cũng lắm lúc vui...cười
Đời người như bức tranh dương trần
lúc từ trong bụng Mẹ sinh ra , tiếng khóc chào đời là mang lấy nghiệp duyên
Đời tạo cho người lắm kẻ giàu sang, và cũng có bao phận nghèo hèn lận đận
Dù cuộc đời có lắm gian nan, hãy nắm tay nhau trong cuộc vay trả
2..cứ vui lên đừng buồn nghỉ suy, kẻ cười người khóc đưa tiển cuộc đời
Trần gian có ta vì trả nợ đời
Đời ơi mi là trần gian bể khổ ,là thiên đường của kẻ giàu sang
Nhưng đời bạc bẻo mong nào đến , muốn được bình an ước cũng tan
Thân phận hẫm hiu đời buồn chán ,Hạnh phúc chia lìa đời bỏ ta
NÓI LỐI
Cuộc đời nào phải rủi may
Nào ai có muốn đọa đày xác thân
Cũng sinh ở cỏi dương trần
Kẻ thì bất hạnh người phần cao sang
VỌNG CỔ
5..biết bao phận người lang thang cuộc đời cực khổ kiếm từng miếng cơm manh áo , ngước mắt nhìn về cõi tạm trần gian mong mau trả hết nợ ... cho ...đời
Đời họ buồn như buổi chợ chiều
Cuộc đời quý nhứt chử tình , buồn vui vẫn sống cho mình hôm nay
Thế gian cần lắm tình người , sẽ chia nhân ái nụ cười thơ ngây
Đạo đời chân lý xưa nay , chung tay xây đắp dựng xây cuộc đời
6..đời là một giấc mơ dài hư ảo , để một ngày về cỏi hư vô
Ôi thôi một kiếp con người , trần gian thế thái thói đời điêu ngoa
Giàu sang vẻ mặt khoe khoang , bần hèn nuốt đắng ai màng đến đâu
Bao nhiêu vật chất phù sinh , chỉ là một khối vô minh xa mờ
Sống vui trên nẽo đường trần , giữ tâm trong sáng vạn lần khó thay
Con người nghiệp nợ đa đoan , sống sao để tiếng danh thơm cho đời
××××××××
viết lời : Trần Minh Tuấn
NÓI LỐI
Đời người như ngọn gió thu
Thoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trời
Sớm mai sương đọng hoa cười
Chiều về hối hả tuổi mười đã qua
VỌNG CỔ
1..đêm buồn rủ bóng lưa thưa gió heo mây xào xạc trên khóm tre già bên hiên vắng. cuộc đời ơi sao có lúc bi thương cũng lắm lúc vui...cười
Đời người như bức tranh dương trần
lúc từ trong bụng Mẹ sinh ra , tiếng khóc chào đời là mang lấy nghiệp duyên
Đời tạo cho người lắm kẻ giàu sang, và cũng có bao phận nghèo hèn lận đận
Dù cuộc đời có lắm gian nan, hãy nắm tay nhau trong cuộc vay trả
2..cứ vui lên đừng buồn nghỉ suy, kẻ cười người khóc đưa tiển cuộc đời
Trần gian có ta vì trả nợ đời
Đời ơi mi là trần gian bể khổ ,là thiên đường của kẻ giàu sang
Nhưng đời bạc bẻo mong nào đến , muốn được bình an ước cũng tan
Thân phận hẫm hiu đời buồn chán ,Hạnh phúc chia lìa đời bỏ ta
NÓI LỐI
Cuộc đời nào phải rủi may
Nào ai có muốn đọa đày xác thân
Cũng sinh ở cỏi dương trần
Kẻ thì bất hạnh người phần cao sang
VỌNG CỔ
5..biết bao phận người lang thang cuộc đời cực khổ kiếm từng miếng cơm manh áo , ngước mắt nhìn về cõi tạm trần gian mong mau trả hết nợ ... cho ...đời
Đời họ buồn như buổi chợ chiều
Cuộc đời quý nhứt chử tình , buồn vui vẫn sống cho mình hôm nay
Thế gian cần lắm tình người , sẽ chia nhân ái nụ cười thơ ngây
Đạo đời chân lý xưa nay , chung tay xây đắp dựng xây cuộc đời
6..đời là một giấc mơ dài hư ảo , để một ngày về cỏi hư vô
Ôi thôi một kiếp con người , trần gian thế thái thói đời điêu ngoa
Giàu sang vẻ mặt khoe khoang , bần hèn nuốt đắng ai màng đến đâu
Bao nhiêu vật chất phù sinh , chỉ là một khối vô minh xa mờ
Sống vui trên nẽo đường trần , giữ tâm trong sáng vạn lần khó thay
Con người nghiệp nợ đa đoan , sống sao để tiếng danh thơm cho đời

![[-]](https://diendan.cailuongtoiyeu.com/images/collapse.png)